

Dư âm của nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý là một trong những bản tình ca lãng mạn bậc nhất của âm nhạc tiền chiến, dệt nên một thế giới hư ảo từ những rung động tinh khôi và sâu sắc. Bài hát mở ra bằng một giấc mơ đầy thi vị, nơi hình dáng người thiếu nữ ôm đàn hòa quyện vào không gian trầm lắng, có ánh trăng vờn nhẹ trên mái tóc tựa như làn sóng. Tác giả đã sử dụng những hình ảnh so sánh cực kỳ đắt giá khi ví mình như lầu vắng còn người yêu là ánh trăng rọi chiếu muôn ý thơ, thể hiện một tình yêu tôn thờ và đầy ngưỡng vọng. Niềm khao khát được bày tỏ nỗi lòng trìu mến luôn thường trực, nhưng lại bị ngăn cách bởi sự ngại ngùng và trái tim vốn dĩ đang băng giá vì những năm tháng mong chờ. Điệp khúc vang lên như một lời định mệnh về mối nhân duyên từ muôn kiếp trước, khiến người trai phải âu sầu vì những vương vấn của đường tơ duyên nợ. Dù chỉ là những dư âm còn sót lại sau giấc chiêm bao, tiếng hát và đôi môi hé rung của người thương vẫn đủ sức tạo nên một sự đê mê, khiến anh muốn hóa thân thành mây gió để tìm đến cõi mơ hồ được bên nàng mãi mãi. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ đẹp thanh cao, sang trọng và đầy chất thơ, để lại trong lòng người nghe một nỗi nhớ nhung da diết về những tình cảm trong ngần và vĩnh cửu.
Dư âm của nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý là một trong những bản tình ca lãng mạn bậc nhất của âm nhạc tiền chiến, dệt nên một thế giới hư ảo từ những rung động tinh khôi và sâu sắc. Bài hát mở ra bằng một giấc mơ đầy thi vị, nơi hình dáng người thiếu nữ ôm đàn hòa quyện vào không gian trầm lắng, có ánh trăng vờn nhẹ trên mái tóc tựa như làn sóng. Tác giả đã sử dụng những hình ảnh so sánh cực kỳ đắt giá khi ví mình như lầu vắng còn người yêu là ánh trăng rọi chiếu muôn ý thơ, thể hiện một tình yêu tôn thờ và đầy ngưỡng vọng. Niềm khao khát được bày tỏ nỗi lòng trìu mến luôn thường trực, nhưng lại bị ngăn cách bởi sự ngại ngùng và trái tim vốn dĩ đang băng giá vì những năm tháng mong chờ. Điệp khúc vang lên như một lời định mệnh về mối nhân duyên từ muôn kiếp trước, khiến người trai phải âu sầu vì những vương vấn của đường tơ duyên nợ. Dù chỉ là những dư âm còn sót lại sau giấc chiêm bao, tiếng hát và đôi môi hé rung của người thương vẫn đủ sức tạo nên một sự đê mê, khiến anh muốn hóa thân thành mây gió để tìm đến cõi mơ hồ được bên nàng mãi mãi. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ đẹp thanh cao, sang trọng và đầy chất thơ, để lại trong lòng người nghe một nỗi nhớ nhung da diết về những tình cảm trong ngần và vĩnh cửu.
Tone: [C]
1. Đêm qua mơ [C] dáng em đang ôm [G7] đàn dìu muôn tiếng [C] tơ [C7]
Không gian trầm [F] lắng như âu [Am7] yếm ru ai trong giấc [G7] mơ [D7]
Mái tóc nhẹ [G] rung [C] trăng vờn làn [Em] sóng [D7]
Yêu ai anh [G] nắn cung đàn đầy [G7] vơi đôi mắt xa [C] vời
2. Anh yêu tiếng [C] hát em như lời [G7] nguyền đẹp bao ước [C] mơ [C7]
Anh như lầu [F] vắng em như [Am7]
Học hát ca khúc Dư âm | XUÂN THỦY DẠY HÁT cùng giáo viên XUÂN THỦY DẠY HÁT đang cập nhật.
Đang tải bình luận...
Muốn nói cùng [G] em [C] đôi lời trìu [Em] mến [D7]
Tim anh băng [G] giá đang ngại ngùng [G7] câu năm tháng mong [C] chờ [C7]
ĐK: Hẹn [F] em từ muôn kiếp [Am] trước
Nhớ [G] em [Am] mấy thuở bạc [G7] đầu [D7]
Anh đã âu [G] sầu vì đường [C] tơ vương [Em] vấn
Em để cung [Am] đàn [D7] đưa anh về [G7] đâu
3. Dư âm tiếng [C] hát reo lên trong [G7] lòng anh bao nhớ [C] nhung [C7]
Đê mê lòng [F] nhớ đêm qua [Am7] giấc mơ môi em hé [G7] rung [D7]
Anh muốn thành [G] mây [C] nương theo làn [Em] gió [D7]
Đưa anh tới [G] cõi mơ hồ nào [G7] đây muôn kiếp bên [C] nàng


