

Tác giả: Vũ Đức Sao Biển
Giáo viên: XUÂN THỦY DẠY HÁT
“Đêm Gành Hào nghe điệu Hoài Lang” là ca khúc giàu chất Nam Bộ của Vũ Đức Sao Biển, mang vẻ đẹp trữ tình sâu lắng khi hòa quyện không gian sông nước Bạc Liêu với tiếng hoài lang ngân nga giữa đêm trăng, ca từ mượt mà như dòng sông Gành Hào lững lờ trôi, gợi nên nỗi nhớ thương thủy chung, nỗi đợi chờ mòn mỏi của người ở lại qua hình ảnh vọng phu, ong bướm và nghĩa tào khang, để rồi giữa rừng đước mênh mông và tiếng đờn kìm buông thiết tha, bài hát không chỉ là một bức tranh quê thấm đẫm hồn dân ca mà còn gửi gắm giá trị tinh thần về lòng son sắt, về thời thanh xuân đã xa và vầng trăng xưa còn in đậm trong ký ức của những phận người gắn bó với miền sông nước.
“Đêm Gành Hào nghe điệu Hoài Lang” là ca khúc giàu chất Nam Bộ của Vũ Đức Sao Biển, mang vẻ đẹp trữ tình sâu lắng khi hòa quyện không gian sông nước Bạc Liêu với tiếng hoài lang ngân nga giữa đêm trăng, ca từ mượt mà như dòng sông Gành Hào lững lờ trôi, gợi nên nỗi nhớ thương thủy chung, nỗi đợi chờ mòn mỏi của người ở lại qua hình ảnh vọng phu, ong bướm và nghĩa tào khang, để rồi giữa rừng đước mênh mông và tiếng đờn kìm buông thiết tha, bài hát không chỉ là một bức tranh quê thấm đẫm hồn dân ca mà còn gửi gắm giá trị tinh thần về lòng son sắt, về thời thanh xuân đã xa và vầng trăng xưa còn in đậm trong ký ức của những phận người gắn bó với miền sông nước.
Tone: [Em]
Dưới [Em] trăng, dòng [A] sông trôi rất dịu [Am] dàng.
Như dải lụa [Em] vàng xuôi về phương [Em] Đông. [A]
Gành Hào [Am] ơi nửa đêm [Em] ai hát lên câu hoài [Am] lang.
Vầng trăng [Em] nghiêng xuống trên vạt rừng [Em] tràm.
Xề [B7] u xế u liu phạm.
Dây tơ đàm kìm buông thiết tha.
Xề u xề u liu phạn. Đưa cung [Em] đàn về trên bến xa.
Đường dù xa ong [A] bướm, xin đó [Em] đừng phụ nghĩa tào [Am] khang.
Học hát ca khúc Đêm Gành Hào nghe điệu Hoài Lang | XUÂN THỦY DẠY HÁT cùng giáo viên XUÂN THỦY DẠY HÁT đang cập nhật.
Đang tải bình luận...
Vọng phu [A7] vọng, luống trôn tin [Em] chàng.
Lời ai [A] ca, dưới ánh trăng [B7] này. [A7]
Rừng đước mênh [Em] mông đêm
Gành Hào chơt thương nhớ [B7] ai. [A7]
Ngày ấy ra [Em] đi, con sông [B7] buồn tím một dòng [Em] trôi.
Bạc Liêu [Em] ơi, có [A] nhớ chăng [B7] người.
Thuở ấy thanh [Em] xuân, trăng
Gành Hào tròn [A] như chiếc [B7] gương. [A7]
Giờ tóc pha [Em] sương, qua Gành [B7] Hào tiếc một vầng [Em] trăng.


