

“Đêm đông” của Nguyễn Văn Thương là một bản nhạc trữ tình nhạc xưa mang vẻ đẹp cổ điển và u hoài, nơi không gian đêm đông lạnh lẽo trở thành bức tranh tâm trạng cho nỗi cô đơn của con người trong xa cách và lưu lạc, qua ca từ giàu hình ảnh như tiếng chuông chiều, cánh chim mỏi, mưa sương tiêu điều và gió than triền miên, bài hát khắc họa nhiều phận người cùng chung một nỗi buồn nhớ — người chinh phu xa xứ, người vợ đợi chồng, thi nhân tương tư và kẻ lữ hành không nhà, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần sâu sắc về nỗi nhớ quê hương, khát vọng sum vầy và thân phận nhỏ bé của con người giữa thời gian lạnh lùng, để đêm đông không chỉ là mùa của giá rét mà còn là mùa của những nỗi niềm lặng lẽ thấm sâu vào tâm hồn.
“Đêm đông” của Nguyễn Văn Thương là một bản nhạc trữ tình nhạc xưa mang vẻ đẹp cổ điển và u hoài, nơi không gian đêm đông lạnh lẽo trở thành bức tranh tâm trạng cho nỗi cô đơn của con người trong xa cách và lưu lạc, qua ca từ giàu hình ảnh như tiếng chuông chiều, cánh chim mỏi, mưa sương tiêu điều và gió than triền miên, bài hát khắc họa nhiều phận người cùng chung một nỗi buồn nhớ — người chinh phu xa xứ, người vợ đợi chồng, thi nhân tương tư và kẻ lữ hành không nhà, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần sâu sắc về nỗi nhớ quê hương, khát vọng sum vầy và thân phận nhỏ bé của con người giữa thời gian lạnh lùng, để đêm đông không chỉ là mùa của giá rét mà còn là mùa của những nỗi niềm lặng lẽ thấm sâu vào tâm hồn.
Tone: [Dm]
1. Chiều chưa đi màn đêm rơi [Dm] xuống
Đâu đấy [Gm] buông lững [C] lờ tiếng [F] chuông [Bb]
Đôi cánh chim bâng khuâng rã [A7] rời
Cùng mây xám về ngang lưng [Dm] trời.
2. Thời gian như ngừng trong tê [Dm] tái
Cây trút lá cuốn theo chiều [Gm] mây
Mưa giăng [Bb] mắc nhớ nhung, tiêu [Gm] điều
Sương thướt [A7] tha bay, ôi! đìu hiu.
ĐK1: [Dm] Đêm đông [F] xa trông cố hương buồn lòng chinh [Dm] phu
[Gm]
Học hát ca khúc Đêm đông | XUÂN THỦY DẠY HÁT cùng giáo viên XUÂN THỦY DẠY HÁT đang cập nhật.
Đang tải bình luận...
[Bb] Đêm đông [Gm] thi nhân lắng [A7] nghe tâm hồn tương [Dm] tư [Gm]
[C] Đêm đông ca nhi đối gương ôm sầu riêng [F] bóng.
* [A7] Gió nghiêng, chiều [Dm] say [Bb] gió lay ngàn [A7] cây
Gió nâng thuyền [Dm] mây gió reo sầu [Bb] miên
[Gm] Gió đau niềm [A7] riêng gió than triền [Dm] miên.
ĐK2: [Dm] Đêm đông [F] ôi ta nhớ nhung đường về xa [Dm] xa
[Gm] Đêm đông ta mơ giấc [A7] mơ, gia đình, yêu [Dm] thương.
[Bb] Đêm đông [Gm] ta lê bước [A7] chân phong trần tha [Dm] phương. [Gm]
[Bb] Có [A7] ai thấu tình cô lữ, đêm đông không [Dm] nhà.


