

“Chảy đi sông ơi” của Phó Đức Phương là một ca khúc trữ tình mang âm hưởng dân gian đương đại sâu lắng, lấy hình ảnh con sông hiền hòa chở nặng phù sa làm biểu tượng cho quê hương, cho thời gian và cho tấm lòng thủy chung không bao giờ cạn, qua ca từ mộc mạc mà giàu chất thơ, bài hát như một cuộc đối thoại giữa con người với dòng sông muôn đời chảy, nơi gửi gắm thương nhớ, cay đắng và cả những nỗi muộn sầu thầm kín, để rồi từ sự miệt mài hiến dâng của dòng sông, ca khúc lan tỏa giá trị tinh thần nhân văn về sự bao dung, hy sinh và niềm tin rằng dù đời người có bao biến động, dòng chảy yêu thương vẫn âm thầm tiếp nối không ngừng.
“Chảy đi sông ơi” của Phó Đức Phương là một ca khúc trữ tình mang âm hưởng dân gian đương đại sâu lắng, lấy hình ảnh con sông hiền hòa chở nặng phù sa làm biểu tượng cho quê hương, cho thời gian và cho tấm lòng thủy chung không bao giờ cạn, qua ca từ mộc mạc mà giàu chất thơ, bài hát như một cuộc đối thoại giữa con người với dòng sông muôn đời chảy, nơi gửi gắm thương nhớ, cay đắng và cả những nỗi muộn sầu thầm kín, để rồi từ sự miệt mài hiến dâng của dòng sông, ca khúc lan tỏa giá trị tinh thần nhân văn về sự bao dung, hy sinh và niềm tin rằng dù đời người có bao biến động, dòng chảy yêu thương vẫn âm thầm tiếp nối không ngừng.
Tone: [Am]
1. [Am] Ơi con sông hiền hoà, chở đầy nước ngọt phù [Dm] sa
Ơi con sông thiết [C] tha, ấp ôm bến bờ xứ [E] sở
[Am] Sông mấy ngàn năm [Em] tuổi, miệt [Am] mài chảy mãi khôn [C] nguôi
Chuyện bao [Dm] đời sông biết [Am] cả, mà [Dm] sao vẫn trẻ [Em] mãi [Dm] không [Am] già
ĐK: Chảy [Am] đi sông ơi ! Chảy [Em] đi sông ơi !
Ơi con [C] sông trôi suốt muôn [Dm] đời
Hãy cho ta gửi lời thương
Học hát ca khúc Chảy đi sông ơi | XUÂN THỦY DẠY HÁT cùng giáo viên XUÂN THỦY DẠY HÁT đang cập nhật.
Đang tải bình luận...
Nhắn dùm [G] ta về nơi góc [E] biển
Rằng phía đầu [Am] nguồn ta vẫn ngóng [E] trông
Chảy đi sông ơi ! Chảy [C] đi sông ơi !
Ơi con sông tiếng hát muôn [Dm] đời
Hãy cho ta nói lời cay [C] đắng
Nhắn về [G] ai ở nơi góc [E] biển
Rằng nỗi muộn [Am] sầu đang ngày [Dm] đêm chan [E] chứa
2. [Am] Ơi con sông hiền hòa, dịu dàng an ủi lòng [Dm] ta
Ơi con sông thiết [C] tha, chứa chan chung tình sâu [E] nặng
[Am] Sông vỗ về đôi [Em] bờ, thì [Am] thầm ngày tháng khôn [C] nguôi
Sông hiến [Dm] mình tất [Am] cả. Đời [Dm] sông không hề [Em] tiếc [Dm] vơi [Am] đầy
Lập lại ĐK ----------
Này [Dm] đây những chiếc lá ta thả trôi sông
Hãy mang đi nỗi lòng ta [Am] xuôi theo dòng
Này đây [Dm] những chiếc lá những nụ hôn ta
Hãy trôi đi trôi về nơi xa [Em] ấy
[G] Sông ơi [C] sông ơi, chảy đi kìa ! [G] Sông [Am] ơi !


