

Câu đợi câu chờ của nhạc sĩ Ngọc Thịnh là một khúc ca đậm đà tình quê, lấy cảm hứng từ dòng sông La hiền hòa và những điệu hò Ví Dặm đặc trưng của vùng đất Nghệ Tĩnh. Bài hát mở đầu bằng nỗi nhớ da diết của một người con đi xa, người đã mang theo âm hưởng quê hương làm hành trang suốt cuộc đời lữ thứ. Hình ảnh con đò đưa tiễn và người lữ khách qua sông năm nào không chỉ là một kỷ niệm chia ly, mà còn là khởi nguồn của những cung bậc cảm xúc sâu nặng với đầy đủ câu thương, câu đợi, câu chờ – những giá trị tình cảm thủy chung, bền chặt của con người miền Trung. Phần điệp khúc vang lên như một tiếng reo vui đầy xúc động khi người lữ khách ngày ấy được trở về bên dòng sông La. Sự đối lập giữa sự biến đổi của thời gian và sự vẹn nguyên của con đò, dòng sông đã làm nổi bật sức sống bền bỉ của văn hóa quê hương. Tác giả khẳng định rằng chính những câu hò mộc mạc ấy đã nuôi dưỡng ước mơ và tiếp thêm sức mạnh cho anh trên khắp nẻo đường vạn dặm. Kết thúc bằng lời tự sự anh thương trọn đời, bài hát không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của một dòng sông cụ thể mà còn là lời tri ân sâu sắc dành cho cội nguồn, nơi những câu hát dân gian đã trở thành linh hồn, là sợi dây gắn kết vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ giữa người đi và người ở lại. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ đẹp chân phương, ấm áp và tình yêu quê hương đất nước nồng nàn.
Câu đợi câu chờ của nhạc sĩ Ngọc Thịnh là một khúc ca đậm đà tình quê, lấy cảm hứng từ dòng sông La hiền hòa và những điệu hò Ví Dặm đặc trưng của vùng đất Nghệ Tĩnh. Bài hát mở đầu bằng nỗi nhớ da diết của một người con đi xa, người đã mang theo âm hưởng quê hương làm hành trang suốt cuộc đời lữ thứ. Hình ảnh con đò đưa tiễn và người lữ khách qua sông năm nào không chỉ là một kỷ niệm chia ly, mà còn là khởi nguồn của những cung bậc cảm xúc sâu nặng với đầy đủ câu thương, câu đợi, câu chờ – những giá trị tình cảm thủy chung, bền chặt của con người miền Trung. Phần điệp khúc vang lên như một tiếng reo vui đầy xúc động khi người lữ khách ngày ấy được trở về bên dòng sông La. Sự đối lập giữa sự biến đổi của thời gian và sự vẹn nguyên của con đò, dòng sông đã làm nổi bật sức sống bền bỉ của văn hóa quê hương. Tác giả khẳng định rằng chính những câu hò mộc mạc ấy đã nuôi dưỡng ước mơ và tiếp thêm sức mạnh cho anh trên khắp nẻo đường vạn dặm. Kết thúc bằng lời tự sự anh thương trọn đời, bài hát không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của một dòng sông cụ thể mà còn là lời tri ân sâu sắc dành cho cội nguồn, nơi những câu hát dân gian đã trở thành linh hồn, là sợi dây gắn kết vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ giữa người đi và người ở lại. Toàn bộ nhạc phẩm toát lên vẻ đẹp chân phương, ấm áp và tình yêu quê hương đất nước nồng nàn.
Tone: [Dm]
Ngày [Dm] ấy [Gm] bên bờ sông [Bb] La
Anh [C] nghe câu hò Ví [F] Dặm
Để một [Am] đời anh đi xa
Để ngàn [C] lần anh nhớ [F] mãi.
Ngày [Am] ấy con đò đưa tiễn
Một [Dm] người lữ khách qua [Bb] sông
Người ơi sao mà sâu [Am] nặng
Câu thương, câu đợi, câu [Dm] chờ.
ĐK:
Nay anh trở về bên dòng sông [Gm] La [Gm] [Dm]
Con đò vẫn [C] nguyên, dòng sông còn [Bb]
Câu hát: Ngày ấy bên bờ sông La Hướng dẫn hát: - Nhấn chữ: Nhấn chữ ấy. - Luyến: Luyến nhẹ ở “ngày ấy”, “sông La”. - Lấy hơi/Nghỉ: Lấy hơi trước câu, hát liền. - Cao độ/Giọng: Giọng mềm, mang màu dân gian. - Khẩu hình: Mở “La” ngang nhẹ, sáng âm. - Biểu cảm/Cảm xúc: Bâng khuâng nhớ quê. - Âm lượng/Cường độ: Vừa nhỏ. Câu hát: Anh nghe câu hò Ví Dặm Hướng dẫn hát: - Nhấn chữ: Nhấn chữ hò. - Luyến: Luyến ở “câu hò”, “Dặm”. - Lấy hơi/Nghỉ: Lấy hơi ngắn trước câu. - Cao độ/Giọng: Hát mộc, rõ chất Ví Dặm. - Khẩu hình: Đóng “Dặm” về chữ m nhẹ. - Biểu cảm/Cảm xúc: Tha thiết, sâu lắng. - Âm lượng/Cường độ: Vừa. Câu hát: Để một đời anh đi xa Hướng dẫn hát: - Nhấn chữ: Nhấn chữ đời. - Luyến: Luyến nhẹ ở “anh”. - Lấy hơi/Nghỉ: Hát gọn một hơi. - Cao độ/Giọng: Giữ cao độ thẳng, không kéo lê. - Khẩu hình: Nhả “xa” mở vừa. - Biểu cảm/Cảm xúc: Xa vắng, nhớ thương. - Âm lượng/Cường độ: Vừa nhỏ. Câu hát: Để ngàn lần anh nhớ mãi Hướng dẫn hát: - Nhấn chữ: Nhấn chữ nhớ. - Luyến: Luyến ở “anh nhớ mãi”. - Lấy hơi/Nghỉ: Lấy hơi trước câu. - Cao độ/Giọng: Đẩy nhẹ cảm xúc ở cuối câu. - Khẩu hình: Đóng “mãi” về chữ y mềm. - Biểu cảm/Cảm xúc: Da diết. - Âm lượng/Cường độ: Nhỏ dần. Câu hát: Ngày ấy con đò đưa tiễn Hướng dẫn hát: - Nhấn chữ: Nhấn chữ đò. - Luyến: Luyến ở “ngày ấy”, “đưa tiễn”. - Lấy hơi/Nghỉ: Lấy hơi trước câu. - Cao độ/Giọng: Cao hơn đoạn đầu, nhưng vẫn mềm. - Khẩu hình: Nhả “tiễn” rõ, không gắt. - Biểu cảm/Cảm xúc: Chia xa, lưu luyến. - Âm lượng/Cường độ: Vừa. Câu hát: Một người lữ khách qua sông Hướng dẫn hát: - Nhấn chữ: Nhấn chữ khách. - Luyến: Luyến nhẹ ở “lữ khách”, “qua sông”. - Lấy hơi/Nghỉ: Hát liền một hơi. - Cao độ/Giọng: Giữ câu trôi nhẹ như con đò. - Khẩu hình: Mở “sông” tròn, ngân mềm. - Biểu cảm/Cảm xúc: Xa xăm. - Âm lượng/Cường độ: Vừa nhỏ. Câu hát: Người ơi sao mà sâu nặng Hướng dẫn hát: - Nhấn chữ: Nhấn chữ sâu. - Luyến: Luyến ở “người ơi” và “sâu nặng”. - Lấy hơi/Nghỉ: Lấy hơi trước câu. - Cao độ/Giọng: Hát tha thiết, hơi nhấn tình cảm. - Khẩu hình: Mở “ơi” sáng, đóng “nặng” gọn. - Biểu cảm/Cảm xúc: Nặng lòng, thương nhớ. - Âm lượng/Cường độ: Vừa. Câu hát: Câu thương, câu đợi, câu chờ Hướng dẫn hát: - Nhấn chữ: Nhấn chữ đợi. - Luyến: Luyến nhẹ ở từng chữ “câu”, kết mềm ở “chờ”. - Lấy hơi/Nghỉ: Ngắt nhẹ theo dấu phẩy. - Cao độ/Giọng: Hát rõ từng ý, không vội. - Khẩu hình: Mở “chờ” tròn và sâu. - Biểu cảm/Cảm xúc: Da diết, chờ mong. - Âm lượng/Cường độ: Nhỏ dần cuối câu. Câu hát: Nay anh trở về bên dòng sông La Hướng dẫn hát: - Nhấn chữ: Nhấn chữ về. - Luyến: Luyến ở “trở về”, “sông La”. - Lấy hơi/Nghỉ: Lấy hơi trước câu, hát liền. - Cao độ/Giọng: Bừng sáng hơn đoạn đầu. - Khẩu hình: Mở “La” vừa, giữ âm vang. - Biểu cảm/Cảm xúc: Xúc động khi trở lại. - Âm lượng/Cường độ: Vừa mạnh. Câu hát: Con đò vẫn nguyên, dòng sông còn đó Hướng dẫn hát: - Nhấn chữ: Nhấn chữ nguyên. - Luyến: Luyến ở “vẫn nguyên” và “còn đó”. - Lấy hơi/Nghỉ: Ngắt nhẹ sau “nguyên”. - Cao độ/Giọng: Giữ chắc hơi ở cuối câu. - Khẩu hình: Mở “đó” rõ, không ép. - Biểu cảm/Cảm xúc: Bồi hồi, nhận ra kỷ niệm cũ. - Âm lượng/Cường độ: Vừa. Câu hát: Câu hò quê mình mộc mạc mà thương Hướng dẫn hát: - Nhấn chữ: Nhấn chữ thương. - Luyến: Luyến nhẹ ở “quê mình”, “mà thương”. - Lấy hơi/Nghỉ: Hát một hơi tròn câu. - Cao độ/Giọng: Dân gian, mộc mạc, ấm. - Khẩu hình: Nhả “thương” mềm, hơi tròn. - Biểu cảm/Cảm xúc: Thương quê sâu đậm. - Âm lượng/Cường độ: Vừa nhỏ. Câu hát: Ngày xưa anh mang đi khắp nẻo đường Hướng dẫn hát: - Nhấn chữ: Nhấn chữ khắp. - Luyến: Luyến ở “khắp”, “nẻo đường”. - Lấy hơi/Nghỉ: Lấy hơi trước câu. - Cao độ/Giọng: Hát chắc, đều nhịp. - Khẩu hình: Đóng “khắp” gọn, mở “đường” mềm. - Biểu cảm/Cảm xúc: Tự hào, nhớ nguồn. - Âm lượng/Cường độ: Vừa. Câu hát: Câu hò ví dặm cho anh đầy mơ ước Hướng dẫn hát: - Nhấn chữ: Nhấn chữ đầy. - Luyến: Luyến ở “ví dặm”, “mơ ước”. - Lấy hơi/Nghỉ: Ngắt nhẹ sau “ví dặm”. - Cao độ/Giọng: Hạ nhẹ rồi nâng cảm xúc ở cuối. - Khẩu hình: Mở “ước” sáng, đóng cuối gọn. - Biểu cảm/Cảm xúc: Mơ màng, biết ơn. - Âm lượng/Cường độ: Vừa rồi nhỏ dần. Câu hát: Nay anh trở về bên dòng sông La Hướng dẫn hát: - Nhấn chữ: Nhấn chữ về. - Luyến: Luyến ở “trở về”, “sông La”. - Lấy hơi/Nghỉ: Lấy hơi sâu trước câu. - Cao độ/Giọng: Hát sáng, chắc hơn lần trước. - Khẩu hình: Giữ “La” vang nhẹ. - Biểu cảm/Cảm xúc: Hân hoan, xúc động. - Âm lượng/Cường độ: Vừa mạnh. Câu hát: Con đò vẫn nguyên, dòng sông còn đó Hướng dẫn hát: - Nhấn chữ: Nhấn chữ đó. - Luyến: Luyến ở “vẫn nguyên”, “còn đó”. - Lấy hơi/Nghỉ: Ngắt nhẹ sau “nguyên”. - Cao độ/Giọng: Giữ cao độ ổn định. - Khẩu hình: Mở “đó” tròn, ngân vừa. - Biểu cảm/Cảm xúc: Bâng khuâng, thân thuộc. - Âm lượng/Cường độ: Vừa. Câu hát: Câu hò quê mình mộc mạc mà thương Hướng dẫn hát: - Nhấn chữ: Nhấn chữ thương. - Luyến: Luyến nhẹ ở “mộc mạc”. - Lấy hơi/Nghỉ: Hát liền câu. - Cao độ/Giọng: Mộc, không làm quá kỹ thuật. - Khẩu hình: Nhả chữ rõ, mềm. - Biểu cảm/Cảm xúc: Dịu dàng, thấm thía. - Âm lượng/Cường độ: Vừa nhỏ. Câu hát: Ngày xưa anh mang đi khắp nẻo đường Hướng dẫn hát: - Nhấn chữ: Nhấn chữ mang. - Luyến: Luyến ở “khắp nẻo đường”. - Lấy hơi/Nghỉ: Lấy hơi trước câu. - Cao độ/Giọng: Hát chắc, có độ nâng. - Khẩu hình: Nhả “đường” rộng vừa. - Biểu cảm/Cảm xúc: Trân trọng ký ức. - Âm lượng/Cường độ: Vừa. Câu hát: Câu hò Ví Dặm anh thương anh thương trọn đời Hướng dẫn hát: - Nhấn chữ: Nhấn chữ thương. - Luyến: Luyến ở “Ví Dặm”, “trọn đời”. - Lấy hơi/Nghỉ: Ngắt nhẹ sau “Ví Dặm” và sau “anh thương” đầu. - Cao độ/Giọng: Đẩy cảm xúc ở “anh thương”, kết chắc. - Khẩu hình: Đóng “Dặm” nhẹ, mở “đời” sâu. - Biểu cảm/Cảm xúc: Khẳng định tình thương trọn đời. - Âm lượng/Cường độ: Vừa mạnh rồi ngân mềm.
Đang tải bình luận...
Câu hò quê [C] mình mộc mạc mà [F] thương
Ngày xưa anh [Gm] mang đi khắp nẻo [Bb] đường
Câu hò ví [Am] dặm cho [Gm] anh đầy mơ [F] ước. [F] [Am]
Nay anh trở về bên dòng sông [Gm] La [Gm] [Dm]
Con đò vẫn [C] nguyên, dòng sông còn [Bb] đó [Bb] [Gm]
Câu hò quê [C] mình mộc mạc mà [F] thương
Ngày xưa anh [Gm] mang đi khắp nẻo [Bb] đường
Câu hò Ví [Am] Dặm anh [Gm] thương anh [Am] thương trọn [Dm] đời.


