Em đi chùa Hương (nhạc Trung Đức, thơ Nguyễn Nhược Pháp) là một bức tranh âm nhạc tràn đầy sức sống, phác họa nét đẹp trong ngần, hồn nhiên của người thiếu nữ Việt Nam trong không gian lễ hội truyền thống. Bài hát mở đầu bằng khung cảnh buổi sớm tinh khôi, nơi hoa cỏ còn mờ hơi sương, làm nền cho sự xuất hiện đầy duyên dáng của cô gái trẻ cùng gia đình đi lễ chùa. Tác giả đã tỉ mỉ khắc họa bộ trang phục mang đậm hồn cốt dân tộc: từ chiếc yếm đào, quần lĩnh, áo the mới cho đến chiếc nón quai thao và đôi guốc cao cao, tạo nên một hình ảnh thiếu nữ vừa truyền thống, vừa tràn đầy sức trẻ thanh xuân. Điểm nhấn thú vị của nhạc phẩm nằm ở sự đối lập giữa vẻ ngoài rạng rỡ khiến mọi người ngắm nhìn và tâm hồn ngây thơ, thẹn thùng của tuổi trăng tròn. Lời thoái thác dí dỏm em hãy còn bé lắm trước những ánh mắt ngưỡng mộ của các chàng trai cùng câu niệm Nam mô a di đà không chỉ cho thấy sự thành kính nơi cửa Phật mà còn lột tả nét tính cách kín đáo, e lệ đặc trưng của phụ nữ Việt xưa. Với giai điệu rộn ràng, vui tươi, bài hát không chỉ kể về một chuyến đi lễ chùa mà còn tôn vinh vẻ đẹp xuân sắc, tinh khôi và sức cuốn hút kỳ diệu của người con gái trong độ tuổi đẹp nhất của đời người.
Em đi chùa Hương (nhạc Trung Đức, thơ Nguyễn Nhược Pháp) là một bức tranh âm nhạc tràn đầy sức sống, phác họa nét đẹp trong ngần, hồn nhiên của người thiếu nữ Việt Nam trong không gian lễ hội truyền thống. Bài hát mở đầu bằng khung cảnh buổi sớm tinh khôi, nơi hoa cỏ còn mờ hơi sương, làm nền cho sự xuất hiện đầy duyên dáng của cô gái trẻ cùng gia đình đi lễ chùa. Tác giả đã tỉ mỉ khắc họa bộ trang phục mang đậm hồn cốt dân tộc: từ chiếc yếm đào, quần lĩnh, áo the mới cho đến chiếc nón quai thao và đôi guốc cao cao, tạo nên một hình ảnh thiếu nữ vừa truyền thống, vừa tràn đầy sức trẻ thanh xuân. Điểm nhấn thú vị của nhạc phẩm nằm ở sự đối lập giữa vẻ ngoài rạng rỡ khiến mọi người ngắm nhìn và tâm hồn ngây thơ, thẹn thùng của tuổi trăng tròn. Lời thoái thác dí dỏm em hãy còn bé lắm trước những ánh mắt ngưỡng mộ của các chàng trai cùng câu niệm Nam mô a di đà không chỉ cho thấy sự thành kính nơi cửa Phật mà còn lột tả nét tính cách kín đáo, e lệ đặc trưng của phụ nữ Việt xưa. Với giai điệu rộn ràng, vui tươi, bài hát không chỉ kể về một chuyến đi lễ chùa mà còn tôn vinh vẻ đẹp xuân sắc, tinh khôi và sức cuốn hút kỳ diệu của người con gái trong độ tuổi đẹp nhất của đời người.
Tone: [Dm]
Hôm [Dm] qua em đi chùa Hương
Hoa [F] cỏ còn mờ hơi sương
Cùng thầy [C] mẹ em quấn [Am] đầu soi [Dm] gương.
Nho [Dm] nhỏ cái đuôi gà [F] cao
Em [Gm] đeo dải yếm [Bb] đào
Quần [C] lĩnh, áo the [Am] mới
Tay em [C] cầm chiếc nón quai [Dm] thao
Chân em [C] đi đôi [Am] guốc cao [Dm] cao.
Đò [Dm] đi qua bến đục
Mọi người ngắm nhìn em
Thẹn [C]
Học hát cùng giáo viên Đang cập nhật đang cập nhật.
Đang tải bình luận...
Tuổi bây [Am] giờ mới tròn mười [Dm] lăm
Em hãy [C] còn bé [A7] lắm (chứ) mấy anh kia [Dm] ơi.
Giờ [Dm] đi qua sông này
Mọi người ngắm nhìn em
Thẹn [C] thùng em khẽ nói
Nam [Am] mô a di [Dm] đà
Nam [C] mô [Am] a di [Dm] đà.