“Con nợ mẹ” của Trịnh Đình Quang là một ca khúc nhạc trẻ mang màu sắc tự sự đầy ám ảnh, kể lại lời sám hối muộn màng của người con trai khi nhận ra những lỗi lầm đã khiến mình rời xa vòng tay mẹ yêu thương, qua ca từ nặng trĩu về sự vô tâm, những giọt nước mắt âm thầm của mẹ và món nợ ân tình không bao giờ trả hết, bài hát chạm sâu vào cảm xúc người nghe bằng nỗi đau ân hận, sự mất mát và khát khao được quay về nhưng đã quá muộn, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần mạnh mẽ về tình mẫu tử thiêng liêng, nhắc nhở mỗi người hãy biết trân trọng, yêu thương và nói lời cảm ơn khi còn có thể.
“Con nợ mẹ” của Trịnh Đình Quang là một ca khúc nhạc trẻ mang màu sắc tự sự đầy ám ảnh, kể lại lời sám hối muộn màng của người con trai khi nhận ra những lỗi lầm đã khiến mình rời xa vòng tay mẹ yêu thương, qua ca từ nặng trĩu về sự vô tâm, những giọt nước mắt âm thầm của mẹ và món nợ ân tình không bao giờ trả hết, bài hát chạm sâu vào cảm xúc người nghe bằng nỗi đau ân hận, sự mất mát và khát khao được quay về nhưng đã quá muộn, từ đó gửi gắm giá trị tinh thần mạnh mẽ về tình mẫu tử thiêng liêng, nhắc nhở mỗi người hãy biết trân trọng, yêu thương và nói lời cảm ơn khi còn có thể.
Tone: [Am]
1. [Am] Đã quá muộn cho [G] sự sám hối nơi con
[F] Tội lỗi đã mang đi lời [Em] dạy của mẹ
[Am] Giờ đây con muốn trở [G] lại với vòng tay khô cằn
[F] Mà ngày bên mẹ con [E7] chẳng bận tâm.
Mẹ nâng con [Am] dậy bước con [F] đi
Mẹ dõi theo [G] từng nhịp [A7] tim đập nhanh hay [Dm] chậm
Mà [E7] con vô tâm, vô nghĩ
Một bước tai [F] hoạ với đứa [G] con
Một gánh vai [E7] mẹ không lời [F] than
Học hát cùng giáo viên Đang cập nhật đang cập nhật.
Đang tải bình luận...
2. [Am] Phải trách số phận làm mẹ [G] rơi nước mắt
[F] Hay sự ngu dốt của [Em] đứa con trai
[Am] Con đã tự ngã mà không [G] phải ai xô đẩy
[F] Con không thể về [E7] với gia đình nữa [Am] rồi.
Con nợ [Am] mẹ một lời xin lỗi kiếp [Em] này con không thể nói
Con [F] nợ một cô vợ hiền con nợ [C] mẹ một đứa cháu [E7] ngoan
Con đã [Am] biết khóc cho một [Em] tình yêu
[F] Cho hơi ấm trong [C] hơi thở cuối [Dm] cùng
Bầu trời đen [F] đã khuất bóng [C] mẹ
Con đi [Dm] nhé [E7] mẹ, mẹ đừng [Am] buồn.
* Đã quá [Am] muộn vì lời xin lỗi kiếp [Em] này con không thể nói
Con [F] nợ mẹ, con nợ [C] mẹ
Con đã [Am] biết khóc [Em] cho tình yêu
[F] Cho hơi ấm trong [C] hơi thở sau [Dm] cuối
Bầu trời [F] đen đã khuất bóng [G] mẹ
Con đi [Dm] nhé [E7] mẹ, mẹ [Am] ơi.