Vạn Sự Tùy Duyên của Vạn Sự Tùy Duyên do Thanh Hưng sáng tác là một bản ballad buồn mang màu sắc chiêm nghiệm, nơi câu chuyện chia tay không được kể bằng oán trách mà bằng sự chấp nhận lặng lẽ trước chữ “duyên”; ca khúc mở ra bằng những câu hỏi rất đời về tình yêu, hỏi để hiểu nhưng cũng hỏi để bất lực, bởi càng yêu thật lòng thì càng đau hơn khi phải buông tay, từ đó dẫn người nghe vào trạng thái cảm xúc trầm lắng, suy tư; hình ảnh giông tố, trời xanh, con đường giữa chừng và hai lối rẽ được sử dụng như những ẩn dụ quen thuộc nhưng hiệu quả, khắc họa khoảnh khắc tình yêu rạn vỡ không phải vì hết thương mà vì không còn cùng hướng; điểm nhấn của bài hát nằm ở triết lý “tùy duyên” được lặp lại như một lời tự an ủi, rằng có những mối quan hệ dù đã từng ấm nồng vẫn không thể đi đến cuối cùng, không phải do ai sai mà do nhân duyên đã cạn; ca từ giản dị, giai điệu chậm buồn và cảm xúc tiết chế khiến bài hát dễ chạm đến những người từng đứng giữa yêu và buông, từng học cách chấp nhận hợp tan như một quy luật tự nhiên của tình cảm, nơi đau thương dần lắng lại để nhường chỗ cho sự bình thản sau cùng.
Vạn Sự Tùy Duyên của Vạn Sự Tùy Duyên do Thanh Hưng sáng tác là một bản ballad buồn mang màu sắc chiêm nghiệm, nơi câu chuyện chia tay không được kể bằng oán trách mà bằng sự chấp nhận lặng lẽ trước chữ “duyên”; ca khúc mở ra bằng những câu hỏi rất đời về tình yêu, hỏi để hiểu nhưng cũng hỏi để bất lực, bởi càng yêu thật lòng thì càng đau hơn khi phải buông tay, từ đó dẫn người nghe vào trạng thái cảm xúc trầm lắng, suy tư; hình ảnh giông tố, trời xanh, con đường giữa chừng và hai lối rẽ được sử dụng như những ẩn dụ quen thuộc nhưng hiệu quả, khắc họa khoảnh khắc tình yêu rạn vỡ không phải vì hết thương mà vì không còn cùng hướng; điểm nhấn của bài hát nằm ở triết lý “tùy duyên” được lặp lại như một lời tự an ủi, rằng có những mối quan hệ dù đã từng ấm nồng vẫn không thể đi đến cuối cùng, không phải do ai sai mà do nhân duyên đã cạn; ca từ giản dị, giai điệu chậm buồn và cảm xúc tiết chế khiến bài hát dễ chạm đến những người từng đứng giữa yêu và buông, từng học cách chấp nhận hợp tan như một quy luật tự nhiên của tình cảm, nơi đau thương dần lắng lại để nhường chỗ cho sự bình thản sau cùng.
Tone: [Am]
[Am] Hỏi tình yêu là gì, [G] mà đôi lứa chia ly
Thấy [F] đau vô bờ, trái [Em] tim muốn ngừng hơi thở
[Am] Hỏi tình yêu là chi, sao [G] khiến ta luôn mong chờ
Nhìn về [F] phía nơi khung trời xa, ngỡ rằng như em vẫn [Em] đây
Tình đôi [Am] ta mới yêu ban [Em] đầu, sao [F] luôn ấm nồng [G]
Gặp [Am] nhau chút thôi, mây [Em] mù cũng đẹp như [F] nắng [G] thu
Rồi giông [Am] tố xóa tan tên [Em]
Học hát cùng giáo viên Đang cập nhật đang cập nhật.
Đang tải bình luận...
Chẳng nhớ [Dm] thương, chẳng vấn [Em] vương sao về [Am] hai hướng
Phía xa [F] vời có anh đang chờ, đến giữa [Em] đường thấy em hững [Am] hờ
Trời xanh [Dm] bỗng làm cơn giông [G] tố khiến em [C] dừng lại [E7]
Nếu muôn [F] ngàn phút giây bên nhau, chẳng phai [Em] được lý do xa [Am] nhau
Vậy tùy [Dm] duyên để cho chúng [Em] ta, sẽ hợp [Am] hay tan
Một tình [F] yêu, về hai [G] lối.
Người thật lòng [C] nhất sẽ đau hơn khi ai [F] rời ta đi
Vì một [Dm] từ nhân [Bdim7] duyên, hay chúng ta [E7] chọn như thế
Phía xa [F] vời có anh đang chờ...
Phía xa [F#] vời có anh đang chờ, đến giữa [Fm] đường thấy em [A#m] hững hờ
Trời xanh [D#m] bỗng làm cơn giông [G#] tố khiến em [C#] cách xa [F7]
Nếu muôn [F#] ngàn phút giây bên nhau, chẳng [Fm] phai được lý do [A#m] xa nhau
Vậy tùy [D#m] duyên để cho chúng [Fm] ta, sẽ hợp [A#m] hay tan
Vậy tùy [D#m] duyên để cho chúng [Fm] ta, sẽ hợp [A#m] hay tan