Bài hát “Người về” của Phạm Duy là một bản trường ca giàu tính nhân văn, khắc họa hành trình trở về không chỉ mang ý nghĩa không gian mà còn là sự trở về của tình thân, ký ức và hòa bình sau chiến tranh, qua ba hình ảnh trung tâm là mẹ, người yêu và con, mỗi hình ảnh đại diện cho một lớp tình cảm sâu nặng của con người Việt Nam, từ nỗi xót xa trước tuổi già và mất mát, khát vọng đoàn tụ của tình yêu đôi lứa bị chiến tranh chia cắt, đến niềm hy vọng tái sinh của thế hệ tương lai khi bom đạn đã lùi xa, tất cả được kết nối bằng giọng điệu trầm lắng, hình ảnh dân gian quen thuộc và tinh thần bao dung, khiến “Người về” không chỉ là câu chuyện cá nhân mà trở thành bản ký ức chung của một dân tộc từng đi qua chia ly để hướng tới yêu thương và hàn gắn.
Bài hát “Người về” của Phạm Duy là một bản trường ca giàu tính nhân văn, khắc họa hành trình trở về không chỉ mang ý nghĩa không gian mà còn là sự trở về của tình thân, ký ức và hòa bình sau chiến tranh, qua ba hình ảnh trung tâm là mẹ, người yêu và con, mỗi hình ảnh đại diện cho một lớp tình cảm sâu nặng của con người Việt Nam, từ nỗi xót xa trước tuổi già và mất mát, khát vọng đoàn tụ của tình yêu đôi lứa bị chiến tranh chia cắt, đến niềm hy vọng tái sinh của thế hệ tương lai khi bom đạn đã lùi xa, tất cả được kết nối bằng giọng điệu trầm lắng, hình ảnh dân gian quen thuộc và tinh thần bao dung, khiến “Người về” không chỉ là câu chuyện cá nhân mà trở thành bản ký ức chung của một dân tộc từng đi qua chia ly để hướng tới yêu thương và hàn gắn.
Tone: [C]
1. Mẹ có hay chăng con [C] về
Chiều nay thời [Am7] gian đứng im để [G] nghe
Nghe gió trong tim tràn [C] trề
Nụ cười nhăn [G] nheo bỗng dưng lệ [C] nhoè
Con thấy mẹ yêu đã [C] già
Hẳn là miền [Am7] quê những năm vừa [G] qua
Chiếc bóng in trên vách [C] nhà
Một ngày một [G] đêm tóc sương phai [C] mờ [F]
Mẹ ơi, mẹ ơi, chuông chùa nào la [C] đà
Nhớ tới, nhớ [F] tới những linh hồn vắng [C] nhà
Học hát cùng giáo viên Đang cập nhật đang cập nhật.
Đang tải bình luận...
Tình người trong thương [C] nhớ
Gửi người chiến [G] sĩ chết trong xa [C] mờ
2. Em có hay chăng anh [C] về
Thoạt nhìn người [Am7] yêu ngỡ trong mộng [G] mê
Ai dám mong chi xuân [C] về
Nào ngờ vườn [G] đêm có bông hoa [C] kề
Anh nhớ những khi não [C] nề
Sầu trên nẽo [Am7] xa chắn ngang đường [G] đi
Nhưng nước non chưa yên [C] bề
Thì đành tình [G] duyên gát bên lời [C] thề [F]
Em ơi, em ơi xích lại gần đây [C]nào
Nhớ tới, nhớ [F] tới những duyên và số [C] nghèo
Trời làm cơn mưa [Am] bão, tình nồng như tơ [C] liễu
Buồn vì ai [G] đó khóc ai trong [C] chiều
3. Con có hay chăng cha [C] về
Lời ca hồn [Am7] nhiên líu lo ngoài [G] kia
Chinh chiến đã qua một [C] thì
Tuổi thơ nở [G] trên biết bao ê [C] chề
Thôi đã hết cơn chia [C] lìa
Từ nay mầm [Am7] non lớn trong tình [G] quê
Như gió thu sau tháng [C] hè
Thổi về ruộng [G] nâu lúa tươi xanh [C] rì [F]
Con ơi, con ơi tiếng cười nở chan [C] hoà
Nhớ tới, nhớ [F] tới biết bao trẻ thiếu [C] nhà
Ngoài đường trời đông [Am] giá
Một đàn chim nhỏ [C] bé
Gọi về chia [G] sớt miếng cơm khoanh [C] cà.