"Đồn vắng chiều xuân" của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh là một tuyệt phẩm bolero viết về nỗi lòng của người chiến sĩ nơi tiền đồn xa xôi mỗi khi cánh én báo hiệu xuân sang. Nhạc phẩm mở đầu bằng dòng hồi tưởng về một mùa xuân cũ khi anh lên đường ra đi để rồi mùa xuân này lại lỗi hẹn chẳng kịp về bên người thương nơi quê nhà. Trong những phút giây thảnh thơi sau phiên gác chiều giữa rừng mai vàng rực rỡ, người lính chợt nhớ về sắc áo dịu dàng của người yêu từng ghé thăm gác nhỏ năm nào khiến lòng bồi hồi xao xuyến. Hình ảnh đêm hành quân thân ướt mềm băng qua dòng sông loang ánh trăng thề đã khắc họa nên một tâm hồn lãng mạn khi muốn vớt ánh trăng để viết tên người mình yêu. Nơi đồn vắng đóng ven rừng mai, người chiến sĩ chỉ biết đợi chờ một cánh thư xuân chứa chan tình cảm từ hậu phương để làm vơi đi nỗi nhớ nhung và sưởi ấm tâm hồn trong những ngày trực chiến. Tác giả khéo léo lồng ghép hy vọng về một ngày khắp nơi yên vui để đôi lứa được thực sự hưởng một mùa xuân riêng mình với những phút giây mộng mơ bên cánh hoa mai rơi nhẹ trên vai. Hồn chơi vơi trong sắc vàng của rừng núi khiến anh ngỡ như dáng em đang sang mang theo hơi ấm của tình yêu và sự đoàn viên tươi sáng cho cuộc đời quân ngũ gian khổ. Lời bài hát vừa đậm chất thơ vừa giàu cảm xúc đã lột tả thành công sự hy sinh thầm lặng của những người cầm súng bảo vệ bình yên cho đất nước giữa lúc muôn hoa đang đua nở. Khúc hát khép lại trong niềm tin yêu và khát vọng hòa bình sắt son giúp người nghe thêm trân trọng những giá trị thiêng liêng của sự gắn kết giữa tiền tuyến và hậu phương. Đây mãi là bản tình ca mùa xuân bất hủ chiếm trọn trái tim biết bao thế hệ yêu nhạc bởi giai điệu mượt mà và ý nghĩa nhân văn sâu sắc về tình người.
"Đồn vắng chiều xuân" của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh là một tuyệt phẩm bolero viết về nỗi lòng của người chiến sĩ nơi tiền đồn xa xôi mỗi khi cánh én báo hiệu xuân sang. Nhạc phẩm mở đầu bằng dòng hồi tưởng về một mùa xuân cũ khi anh lên đường ra đi để rồi mùa xuân này lại lỗi hẹn chẳng kịp về bên người thương nơi quê nhà. Trong những phút giây thảnh thơi sau phiên gác chiều giữa rừng mai vàng rực rỡ, người lính chợt nhớ về sắc áo dịu dàng của người yêu từng ghé thăm gác nhỏ năm nào khiến lòng bồi hồi xao xuyến. Hình ảnh đêm hành quân thân ướt mềm băng qua dòng sông loang ánh trăng thề đã khắc họa nên một tâm hồn lãng mạn khi muốn vớt ánh trăng để viết tên người mình yêu. Nơi đồn vắng đóng ven rừng mai, người chiến sĩ chỉ biết đợi chờ một cánh thư xuân chứa chan tình cảm từ hậu phương để làm vơi đi nỗi nhớ nhung và sưởi ấm tâm hồn trong những ngày trực chiến. Tác giả khéo léo lồng ghép hy vọng về một ngày khắp nơi yên vui để đôi lứa được thực sự hưởng một mùa xuân riêng mình với những phút giây mộng mơ bên cánh hoa mai rơi nhẹ trên vai. Hồn chơi vơi trong sắc vàng của rừng núi khiến anh ngỡ như dáng em đang sang mang theo hơi ấm của tình yêu và sự đoàn viên tươi sáng cho cuộc đời quân ngũ gian khổ. Lời bài hát vừa đậm chất thơ vừa giàu cảm xúc đã lột tả thành công sự hy sinh thầm lặng của những người cầm súng bảo vệ bình yên cho đất nước giữa lúc muôn hoa đang đua nở. Khúc hát khép lại trong niềm tin yêu và khát vọng hòa bình sắt son giúp người nghe thêm trân trọng những giá trị thiêng liêng của sự gắn kết giữa tiền tuyến và hậu phương. Đây mãi là bản tình ca mùa xuân bất hủ chiếm trọn trái tim biết bao thế hệ yêu nhạc bởi giai điệu mượt mà và ý nghĩa nhân văn sâu sắc về tình người.
Tone: [G]
Đầu [G] xuân năm [Em] đó anh ra [Am] đi [D7]
Mùa xuân này đến anh chưa [G] về
Những hôm vừa [C] xong phiên gác [Bm] chiều
Ven rừng [Em] kín hoa mai [Am] vàng
Chợt [C] nhớ tới sắc áo năm [D7] nào em đến thăm gác [G] nhỏ.
Mùa [G] hoa năm [Em] đó ta chung [Am] đôi [D7]
Mùa hoa này nữa xa nhau [G] rồi
Nhớ đêm hành [C] quân thân ướt [Bm] mềm
Băng giòng
Học hát cùng giáo viên Đang cập nhật đang cập nhật.
Đang tải bình luận...
Lòng [C] muốn vớt ánh trăng [D7] thề viết tên [G] em
Đồn [Em] anh đóng ven rừng mai
Nếu mai không nở, anh đâu biết xuân về hay [Am] chưa?
Chờ [D7] em một cánh thư [G] xuân, nhớ thương gom [D7] đầy
Cho chiến sĩ vui miền xa [G] xôi. [D7]
Hẹn [G] em khi [Em] khắp nơi yên [Am] vui [D7]
Mùa xuân ngày đó riêng đôi [G] mình
Phút giây mộng [C] mơ nâng cánh [Bm] hoa mai
Nhẹ [Em] rớt trên vai [Am] đầy
Hồn [C] chơi vơi ngỡ giữa xuân [D7] vàng, dáng em [G] sang.